Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012


Mark hỏi tôi, hồi ấy mày bao nhiêu tuổi ấy nhỉ, mười lăm hay mười sáu. mỗi lần kể lại chuyện cũ đều hỏi một câu như vậy. không, lúc đó tao mười bảy rồi, không phải mười lăm như mày nghĩ đâu. 5 năm rồi đó, mày nghĩ lại đi. thời gian trôi qua nhanh quá phải không.

cái thời mới lớn vụng về đó, trong thành phố nhỏ bé đó, là một khối kí ức không thể quên được. sau này có đi đến đâu, làm gì, cũng phải nhớ, mình đã từng là một con bé hạnh phúc và trong sáng. là một đứa biết trân trọng những điều bình dị, biết yêu văn chương, biết để tâm hồn trôi đi trong sự hoài cổ và lãng mạn cũ rích.

mà có lẽ, cũng không thể giữ cho bản thân được nguyên vẹn nữa rồi. căn bản là những thứ mình đã từng có, sẽ mãi mãi đi theo. không thể rũ bỏ dễ dàng được đâu.