Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

15.1



Nhìn người, nhìn mình, thấy buồn lơ lửng. Những ngày đầu năm nắng nhạt, suy nghĩ thưa thớt, ngày mọc khoảng trống. Có lẽ, mình sẽ lại vùi đầu vào sách để lấp đầy những hẫng hụt trong lòng. Sau tất cả những điều đó. Sau tất cả những gì mình đã làm. Giờ đây lại phải tự hỏi rằng, có phải mình đang hối hận. Nếu 18 tuổi này mà tình yêu là một con số không. Nhưng mỗi ngày mình đã luôn tự nhủ rằng, sau mình, có lẽ sẽ không còn nhiều người có thể đem lại hạnh phúc cho bạn. Niềm hạnh phúc ngắn ngủi và mong manh như sợi tóc. Vậy nên, mình đã và sẽ luôn bên bạn, yêu thương bạn, để bạn cảm thấy vui. Những năm sau này chắc sẽ buồn lắm, bạn nhỉ. Nỗi cô đơn của bạn. Tình cảm của bạn. Con đường đi của bạn. Tất cả những điều đó đã luôn làm mình trăn trở nhiều, bạn biết không. Sáng chủ nhật này, mình đã như sống lại cảm xúc của con bé 17 tuổi, thích mê bạn nhưng trong lòng luôn e ngại, ngập ngừng. Nhìn lại thời đi học, cũng đã một năm trôi qua rồi. Hai đứa vẫn bên nhau. Còn mùa xuân của năm 2013, tất cả sẽ vụn vỡ.

Những ngày nắng của tuổi 18. Cô đơn và lo âu.

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

9.9


Là như vậy đó. Tháng Chín trôi qua nhưng lại ko thể nào quên được chuyện của Tháng Tám. Tháng Tám như đã lấy đi mất điều gì của mình vậy. Lấy đi cái mà mình tưởng như sẽ ko bao giờ có thể mất được. Và có lẽ, nó đã lấy đi mãi mãi. Niềm tin ấy, ko bao giờ quay trở lại được nữa.

Cuốn sách của An Ni mà mình có là Đảo tường vy. Mình chưa bao giờ cho bất kì ai mượn cuốn này. Vì trang đầu của cuốn sách, mình đã viết nhiều. Đó là những cảm xúc mà An Ni đã tạo ra cho mình, rất riêng tư. Giống như là sự đồng cảm từ từng câu chữ và trang viết. Từ những chuyến đi và tình yêu. Nhưng có một điều thật đặc biệt. Cuốn sách đó chưa bao giờ làm mình thấy ổn định. Nó lặp lại quá khứ và cảm xúc mà người ta muốn quên, như bạn vô tình lật lại những tấm ảnh ngày xưa hay một kỉ niệm đau buồn. Ở đó bạn thấy thấp thoáng hình ảnh của bạn đằng sau dòng suy tư của cô gái ấy, một cái hình ảnh thuộc về bản thể bên trong mà bạn muốn che giấu. Và hơn nữa, đất nước cô ấy đến, là Việt Nam. Có thể, bạn sẽ chưa bao giờ bạn thấy đất nước của mình như thế đâu. Đó là một nỗi đau nhẹ nhàng và trực tiếp, mình chắc chắn.

Lí do mình đọc đi đọc lại cuốn sách chỉ có một. Mình như cốc nước và Đảo tường vy như cái muỗng khuấy nhẹ vậy.

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

7.9




- Cậu yêu tớ đến mức nào?


- Đủ để toàn bộ hổ báo trên thế giới phải chảy ra thành bơ hết.

(Norwegian wood)

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

5.9


Đó. Xong rồi. Có gì mà quan trọng chớ. Mấy ngày nay nhiều chuyện giật mình quá, nên ko làm ăn được gì hết. Nên là từ tối nay, sau khi search điên cuồng về một việc điên cuồng trên mạng, quyết định phải dừng lại sự điên cuồng của mình. Đó. Quyết định là sẽ ko có như vậy nữa đâu ha. Bây giờ tui quyết định là tui sẽ làm đó.

Đang có một cái cảm giác thật nực cười. Tui muốn quăng hết cái hiện tại của tui đi. Đơn giản là muốn làm lại và tạo dựng lại. Nhưng bên trong lại hét lên, đồ ngu, mày chẳng biết là mày đang có gì đâu. Ờ, đáng sợ phải ko. Tui còn ko biết mình là hỗn hợp của cái gì nữa.

Có lẽ đến một lúc nào đó, thứ bạn hối hận nhất là phơi bày tất cả những gì của bạn cho người ta biết đó. Tui chắc luôn (nhếch mép nè)

Ở trên là cái hình đã mê hoặc và ám ảnh tui mấy ngày nay. Hông có nghệ thuật gì ở trong đó hết, slogan là giựt gáy tui nhất thôi.

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

2.9

Sometimes fate is like a small sandstorm that keeps changing directions. You change direction but the sandstorm chases you. You turn again, but the storm adjusts. Over and over you play this out, like some ominous dance with death just before dawn. Why? Because this storm isn't something that blew in from far away, something that has nothing to do with you. This storm is you. Something inside of you. So all you can do is give in to it, step right inside the storm, closing your eyes and plugging up your ears so the sand doesn't get in, and walk through it, step by step. There's no sun there, no moon, no direction, no sense of time. Just fine white sand swirling up into the sky like pulverized bones. That's the kind of sandstorm you need to imagine.

And you really will have to make it through that violent, metaphysical, symbolic storm. No matter how metaphysical or symbolic it might be, make no mistake about it: it will cut through flesh like a thousand razor blades. People will bleed there, and you will bleed too. Hot, red blood. You'll catch that blood in your hands, your own blood and the blood of others.

And once the storm is over you won't remember how you made it through, how you managed to survive. You won't even be sure, in fact, whether the storm is really over. But one thing is certain. When you come out of the storm you won't be the same person who walked in. That's what this storm's all about.

(Kafka on the shore - Haruki Murakami)