
Là như vậy đó. Tháng Chín trôi qua nhưng lại ko thể nào quên được chuyện của Tháng Tám. Tháng Tám như đã lấy đi mất điều gì của mình vậy. Lấy đi cái mà mình tưởng như sẽ ko bao giờ có thể mất được. Và có lẽ, nó đã lấy đi mãi mãi. Niềm tin ấy, ko bao giờ quay trở lại được nữa.
Cuốn sách của An Ni mà mình có là Đảo tường vy. Mình chưa bao giờ cho bất kì ai mượn cuốn này. Vì trang đầu của cuốn sách, mình đã viết nhiều. Đó là những cảm xúc mà An Ni đã tạo ra cho mình, rất riêng tư. Giống như là sự đồng cảm từ từng câu chữ và trang viết. Từ những chuyến đi và tình yêu. Nhưng có một điều thật đặc biệt. Cuốn sách đó chưa bao giờ làm mình thấy ổn định. Nó lặp lại quá khứ và cảm xúc mà người ta muốn quên, như bạn vô tình lật lại những tấm ảnh ngày xưa hay một kỉ niệm đau buồn. Ở đó bạn thấy thấp thoáng hình ảnh của bạn đằng sau dòng suy tư của cô gái ấy, một cái hình ảnh thuộc về bản thể bên trong mà bạn muốn che giấu. Và hơn nữa, đất nước cô ấy đến, là Việt Nam. Có thể, bạn sẽ chưa bao giờ bạn thấy đất nước của mình như thế đâu. Đó là một nỗi đau nhẹ nhàng và trực tiếp, mình chắc chắn.
Lí do mình đọc đi đọc lại cuốn sách chỉ có một. Mình như cốc nước và Đảo tường vy như cái muỗng khuấy nhẹ vậy.