Sometimes fate is like a small sandstorm that keeps changing directions. You change direction but the sandstorm chases you. You turn again, but the storm adjusts. Over and over you play this out, like some ominous dance with death just before dawn. Why? Because this storm isn't something that blew in from far away, something that has nothing to do with you. This storm is you. Something inside of you. So all you can do is give in to it, step right inside the storm, closing your eyes and plugging up your ears so the sand doesn't get in, and walk through it, step by step. There's no sun there, no moon, no direction, no sense of time. Just fine white sand swirling up into the sky like pulverized bones. That's the kind of sandstorm you need to imagine.
And you really will have to make it through that violent, metaphysical, symbolic storm. No matter how metaphysical or symbolic it might be, make no mistake about it: it will cut through flesh like a thousand razor blades. People will bleed there, and you will bleed too. Hot, red blood. You'll catch that blood in your hands, your own blood and the blood of others.
And once the storm is over you won't remember how you made it through, how you managed to survive. You won't even be sure, in fact, whether the storm is really over. But one thing is certain. When you come out of the storm you won't be the same person who walked in. That's what this storm's all about.
(Kafka on the shore - Haruki Murakami)
Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010
360.

Mình nhận ra là mình đã bớt ủy mị hơn ngày xưa rất nhiều. Có lẽ thời điểm cực đỉnh của sự ủy mị là năm lớp 10. Copy và in ra tất cả những truyện ngắn của Khiết Lam và Phan Hồn Nhiên mà mình tìm được. Đọc ngấu nghiến bằng tất cả sự thích thú và thèm thuồng. Thời gian đó còn gắn liền với Trịnh Công Sơn và nhạc các kiểu của Yanni và Secret Garden. Thân với một số bạn rất dễ thương và đặc biệt như chị Linh, bạn Hải Bi, Sò, Kea,.. Nhớ lúc đó mình coi thường thế giới bên ngoài biết bao. Mình bảo thủ và khó ưa như một đứa chẳng hề biết mùi đời. Sau đó 360 chấm dứt. Quan hệ với những người bạn ngày xưa trở nên lỏng lẻo. Đến bây giờ thì chỉ còn thân thiết với bạn Sò. Rồi mình tiếp xúc với bạn bè bên ngoài nhiều hơn, biết giỡn khùng khùng điên điên, biết ăn uống hẹn hò quán xá, biết hú hét ầm ĩ khi chơi mấy trò cảm giác mạnh.. Rồi mình nhận ra, thế giới ảo, dù có tạo cho mình nhiều cảm xúc và gắn bó đến mấy, vẫn chưa bao giờ có thể là thực. Những gì diễn ra xung quanh mình, những gì mình tận mắt và tận tay chứng kiến, cảm nhận, ghi nhớ.. mang nhiều ý nghĩa hơn. Nó tạo ra một niềm vui chắc chắn và bền vững, khiến mình tin và mình yêu. Không bao giờ phải băn khoăn về một mối quan hệ chấm dứt đột ngột hay một tình bạn tự dưng phai nhạt chỉ vì một tháng ko còn nhắn cho nhau một cái tin..
Nhưng dù sao, vẫn không thể phủ nhận khoảng thời gian đó đã làm tuổi mười lăm của mình trở nên thật khác. Như hồi đó bạn Phương Anh còn nói 'em đi trong mây, em bay trong gió' haha, câu này mình còn nhớ tới giờ. Ừa thì, dù đôi khi có lạc lối một ít đi chăng nữa thì vẫn luôn để lại một dư vị ngọt ngào dài lâu phải không? :p
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010
im moving, finally.

Cảm thấy thực sự hạnh phúc như đang nắm giữ tất cả trong tay. Buồn phiền đã qua. Sự chuyển giao đầy buồn bã và tiếc nuối đó đã qua. Giờ bạn cảm thấy cả một cuộc sống mới của tuổi mười tám đang rộng mở phía trước. Thật vui vẻ biết bao..
Phải tập viết trở lại. Khả năng có-thể-viết đã đi đâu mất rồi.
"You know what I'd really like to do the most right now? Climb up to the top of some high place like the pyramids. The highest place I can find. Where you can see forever. Stand on the very top, look all around the world, see all the scenery, and see with my own eyes what's been lost from the world." ( Haruki Murakami - Sputnik sweetheart)
Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010
Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010
trời mưa, làu bàu

Còn vài ngày nữa là khối A thi đại học rồi. Tự nhiên thấy thương tụi bạn mình. Giờ gọi cho đứa nào cũng bảo tao lo lắm mày ơi/ mày đừng nói gì nữa/ tao sợ rớt lắm/... Mình thi khối D cũng còn khoảng tuần nữa à :'( h mới bắt đầu thấy lo lo, hơi sốt cái ruột. Thiệt ra chuyện mình rớt đậu cũng chả có gì quan trọng. Mình sợ nếu rớt thì mẹ khóc thôi, rồi mẹ buồn ròng rã mấy tháng. Bởi vậy, hỏi sao mà nhiều khi muốn thoát ra khỏi đất nước này. Muốn đi tìm một cái nền văn minh hiện đại sạch sẽ tiến bộ nào đó mà sống thoải mái. Nhưng mà nghĩ lại thì làm gì có cái nền văn minh tuyệt vời nào trên đời này nhỉ. Chắc là bạn nói đúng, sống thời nào phải theo thời đó thôi. Đâu có sự lựa chọn. Hi vọng mấy đứa bạn mình dù qua được cái cửa eo hẹp đại học chữ to hay không thì cũng sẽ cố gắng vui vẻ mà sống tốt. Chỉ sợ có đứa áp lực chịu không nổi rồi lại bịnh tật thì khổ thân.
Dạo này hay nghĩ về cảm giác gọi là "nhà". Ờ, bạn mập bảo mấy người sắp đi xa hay vậy. Trời mưa miên man vầy mà nghĩ đến vấn đề này là hay buồn lắm. Đi US thì hẳn là cái ước mơ to đùng xưa nay của mình rồi. Mình sẽ chẳng bao giờ nói ra hai chữ hối hận đâu. Nhưng mà thỉnh thoảng hay làu bàu 'sao nước Mĩ nó xa xôi thế nhỉ..'. Cứ như Sing, như Úc, bay đi bay về vèo vèo mới sướng chứ. Nhưng mà căn bản mình chỉ thích Mĩ thôi. Một phần cũng chính là vì khoảng cách của nó. Ừa, đã đi thì đi cho xa, xa hẳn gia đình, xa hẳn cái Việt Nam này, rồi mới biết buồn, biết nhớ, biết thương cho nhiều. Mốt mình còn muốn đi vòng quanh cái nước Mĩ đó coi nó đẹp xấu làm sao, tiến bộ cỡ nào, rồi có dịp nào về ngồi uống sinh tố kể tụi bạn nghe chơi, cho người ta biết tui đi Mĩ. Hờ, sao cái suy nghĩ này của mình nghe nó nông cạn và vớ vẩn quá vậy nhỉ. Nói lại chuyện gần. Trường bên đó còn chưa xét tới hồ sơ của mình nữa vì nộp mùa fall đông quá. Hờ, khổ cái thân, sao giờ cứ thấy cơ hội nó chao đảo thế nào. :'(
Đêm qua coi đi coi lại clip này. Hợp với tâm trạng buồn buồn và cần tình iu của tui :'( Thêm nữa, từ sau khi coi phim Triple, tui tự nhiên ghiền mấy bài của anh Zitten. Dù k biết anh này là ai. :'(