
Mình nhận ra là mình đã bớt ủy mị hơn ngày xưa rất nhiều. Có lẽ thời điểm cực đỉnh của sự ủy mị là năm lớp 10. Copy và in ra tất cả những truyện ngắn của Khiết Lam và Phan Hồn Nhiên mà mình tìm được. Đọc ngấu nghiến bằng tất cả sự thích thú và thèm thuồng. Thời gian đó còn gắn liền với Trịnh Công Sơn và nhạc các kiểu của Yanni và Secret Garden. Thân với một số bạn rất dễ thương và đặc biệt như chị Linh, bạn Hải Bi, Sò, Kea,.. Nhớ lúc đó mình coi thường thế giới bên ngoài biết bao. Mình bảo thủ và khó ưa như một đứa chẳng hề biết mùi đời. Sau đó 360 chấm dứt. Quan hệ với những người bạn ngày xưa trở nên lỏng lẻo. Đến bây giờ thì chỉ còn thân thiết với bạn Sò. Rồi mình tiếp xúc với bạn bè bên ngoài nhiều hơn, biết giỡn khùng khùng điên điên, biết ăn uống hẹn hò quán xá, biết hú hét ầm ĩ khi chơi mấy trò cảm giác mạnh.. Rồi mình nhận ra, thế giới ảo, dù có tạo cho mình nhiều cảm xúc và gắn bó đến mấy, vẫn chưa bao giờ có thể là thực. Những gì diễn ra xung quanh mình, những gì mình tận mắt và tận tay chứng kiến, cảm nhận, ghi nhớ.. mang nhiều ý nghĩa hơn. Nó tạo ra một niềm vui chắc chắn và bền vững, khiến mình tin và mình yêu. Không bao giờ phải băn khoăn về một mối quan hệ chấm dứt đột ngột hay một tình bạn tự dưng phai nhạt chỉ vì một tháng ko còn nhắn cho nhau một cái tin..
Nhưng dù sao, vẫn không thể phủ nhận khoảng thời gian đó đã làm tuổi mười lăm của mình trở nên thật khác. Như hồi đó bạn Phương Anh còn nói 'em đi trong mây, em bay trong gió' haha, câu này mình còn nhớ tới giờ. Ừa thì, dù đôi khi có lạc lối một ít đi chăng nữa thì vẫn luôn để lại một dư vị ngọt ngào dài lâu phải không? :p