I cant remember when you weren't there When I didnt care for anyone but you I swear we've been through everything there is Can't imagine anything we've missed Can't imagine anything the two of us can't do Through the years..
Tuổi trẻ của tôi đang trôi đi trong những ngày mùa xuân, những ngày tháng hai đầy nắng. Tuổi trẻ của tôi bước đi dưới ánh nắng chói chang của ánh nắng mặt trời và cong mình dưới cái nóng bỏng rát.
Tất cả ước mơ của chúng ta đang chết dần đi vì quá liều.Tất cả dự định của chúng ta đều nằm trên những con thuyền cũ nát.Có khóc cũng chẳng được gì. Bởi tất cả đều là vô vọng.
nhìn mình đi mình mới mười bảy thôi mười bảy năm không dài nhưng cô độc hãy nhìn mình rồi ngửi hương quýt chín cuộc sống là khúc ca ngọt ngào nhưng chỉ khi chỉ khi
ngay lúc cậu chạm tới ly nước chanh mình sẽ phải lòng cậu đến ngày mai thôi ngày mai ấy dài một năm lẻ một ngày có lẽ chúng ta ở đây để quên đi. (seventeen)
"Trong thế giới này có biết bao ước vọng, chỉ cần ngẩng cao đầu và bước về phía trước sẽ thấy ước mơ của mình ở đó. Dù chưa thể bắt kịp, nhưng nó vẫn đang chờ đợi mình" [Deeper than sea].
.
Có lẽ đó là một nơi mà những ám ảnh về những cuốn tiểu thuyết của Nhật đã đưa tôi đến. Đó là nơi cô độc nhất thế gian, nơi con người thấy mình bối rồi chìm dần vào những dằn vặt và khổ đau riêng.
Biết viết gì cho những ngày gần đây, khi cuộc sống vẫn trôi qua như thế ?
Thôi thì, mình sẽ dành một góc nhỏ để nói với Phương Anh rằng, mình vẫn luôn dõi theo bạn ấy, từng status trên facebook bạn ấy, từng entry trong blogspot của bạn ấy. Mình cũng không biết nói gì nhiều về những gì đã xảy ra gần đây, chỉ mong những điều bạn thể hiện qua entry, qua cách bạn nói bạn vẫn ổn, là thật. Phương Anh, cô gái mình từng biết, rất hay giấu cảm xúc và nỗi đau ở trong lòng, chẳng nói ra đâu. Nên là, dù sao thì mình cũng rất lo cho bạn ấy, dù bạn ấy cứ luôn miệng 'mình ổn', hoặc là 'mình vẫn ổn đủ để đi chơi với bạn'.
Hôm nay vô tình thấy trong blog của Kazenka đoạn văn viết về anh giáo sư độc thân trong cuốn "Đại dương biển". Đây là đoạn mình có ấn tượng vô cùng đặc biệt.
Bartleboom ba mươi tám tuổi. Anh nghĩ rằng ở đâu đó trên thế giới, một ngày nào đó anh sẽ gặp người phụ nữ vốn dĩ vẫn là vợ của anh. Đôi khi anh lấy làm buồn vì số phận vẫn bắt anh phải chờ đợi dai dẳng và thiếu tế nhị, nhưng thời gian trôi đi, anh đã học được cách xem xét sự việc một cách hoàn toàn thanh thản. Hàng ngày hoặc gần như thế, từ nhiều năm nay, anh cầm bút và viết cho nàng. Anh không có tên, cũng không có địa chỉ nào để đề trên phong bì: nhưng anh có một cuộc sống để kể lại. Mà kể cho ai, nếu không phải là nàng? Anh nghĩ rằng, khi họ gặp nhau, sẽ rất tuyệt khi đặt trên đầu gối nàng một chiếc hộp bằng gỗ đào hoa tâm đựng đầy thư và nói với nàng:
- Anh đã chờ đợi em.
Nàng mở chiếc hộp ra và khi thấy thích, nàng sẽ chậm rãi đọc từng lá thư, rồi trong khi đi dọc theo hàng kilômét nét mực màu xanh, nàng sẽ nhận ra những năm tháng - những ngày và cả những khoảnh khắc - mà người đàn ông kia đã tặng cho nàng ngay cả khi chưa biết nàng. Hay có thể, đơn giản hơn, nàng lật ngược chiếc hộp và, sửng sốt trước cơn mưa thư lạ lùng đó, nàng mỉm cười và nói với người đàn ông kia
Mình chỉ cảm thấy bạn dành tình cảm nhiều đến thế cho mình là một điều sai lầm. Chỉ vì mình không biết phải làm sao để có thể trả lại hết cho bạn, cũng như không biết làm cách nào nếu mình làm bạn bị tổn thương. Mình đã suy nghĩ nhiều. Mình đã đắn đo nhiều.
Mình đắn đo từ khi mối quan hệ bắt đầu, đi qua một năm tròn và lơ lửng như bây giờ.
Bạn có trách mình không nếu một ngày mình không còn bên nhau nữa? .. Bạn có trách mình không ?