Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010

not going anywhere.


Tuổi trẻ của tôi đang trôi đi trong những ngày mùa xuân, những ngày tháng hai đầy nắng.
Tuổi trẻ của tôi bước đi dưới ánh nắng chói chang của ánh nắng mặt trời và cong mình dưới cái nóng bỏng rát.

Tất cả ước mơ của chúng ta đang chết dần đi vì quá liều. Tất cả dự định của chúng ta đều nằm trên những con thuyền cũ nát. Có khóc cũng chẳng được gì. Bởi tất cả đều là vô vọng.


nhìn mình đi
mình mới mười bảy thôi
mười bảy năm không dài
nhưng cô độc
hãy nhìn mình rồi ngửi hương quýt chín
cuộc sống là khúc ca ngọt ngào
nhưng chỉ khi chỉ khi

ngay lúc
cậu chạm tới ly nước chanh
mình sẽ phải lòng cậu
đến ngày mai thôi
ngày mai ấy dài một năm lẻ một ngày
có lẽ chúng ta ở đây
để quên đi.

(seventeen)

"Trong thế giới này có biết bao ước vọng, chỉ cần ngẩng cao đầu và bước về phía trước sẽ thấy ước mơ của mình ở đó. Dù chưa thể bắt kịp, nhưng nó vẫn đang chờ đợi mình" [Deeper than sea].

.

Có lẽ đó là một nơi mà những ám ảnh về những cuốn tiểu thuyết của Nhật đã đưa tôi đến. Đó là nơi cô độc nhất thế gian, nơi con người thấy mình bối rồi chìm dần vào những dằn vặt và khổ đau riêng.

"..tôi yêu tôi ở đó.."