Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012




Lại một buổi chiều hè sáng choang bay lững thững giữa những lo âu của tuổi hai mươi. 

Khi mọi chuyện đi qua, thật lạ là tôi đã chẳng hề muốn kìm lại cảm xúc của mình. Trước những ước vọng của bản thân, đã luôn tìm cho mình một con đường để tự giải thoát. Tự cho mình ăn những thứ ngon lành không thật, để rồi cái lối đi mà mình đã vẽ ra đó, không bao giờ có điểm dừng nữa. Chắc là con người thì ai cũng giống tôi. Những khát vọng bay lởn vởn, đẹp đẽ, hoang đường. Cứ tự đặt niềm tin vào đó, đôi khi hờ hững, nhưng cũng biết rằng khi nó sụp đổ thì lòng mình cũng sụp đổ nốt. Niềm tin vào tuổi trẻ đã vẽ ra trong tâm trí những con đường đẹp đẽ. Rằng thời gian, suy cho cùng, sẽ làm lành tất cả. Những điều không thực hiện được, cũng sẽ trôi qua lặng lẽ, biến mất vào những tháng những năm.

Biết là vậy, nhưng tôi biết rằng mình không nên để mọi thứ tan đi chóng vánh như vậy. Sự nhận biết này đôi khi cuốn tôi vào mê cung của cái sự buồn, thất vọng, và bất lực.