Vì còn nhỏ, nên chuyện gì xảy ra nên cũng dễ làm mình buồn lo. Nhưng cứ nhớ hoài lời chị nói, rằng khi em lớn rồi, nghĩ lại chuyện ngày xưa thì chẳng còn gì đâu em. Đừng buồn những cái không đáng.
Cái hay của việc lớn lên là, nó làm cho mình nhìn mọi thứ nhiều chiều và chính xác hơn. Ngày xưa ai nói gì tin nấy, ko muốn tin nhưng không có lí lẽ, cơ sở nào để bác bỏ. Lớn rồi, biết cãi cho chính kiến của mình, tự mình tìm được câu trả lời. Thế giới trở nên rõ ràng, thực tế hơn. Nhưng mà, lớn thì cứ đều đều bớt đi những cái lãng đãng của ngày xưa. Nghe bài Daisy của Switchfoot lúc nào cũng tưởng như đang hát về tuổi mười sáu, mười bảy của mình. Như một giọt sương vậy. Dễ vỡ và lấp lánh. Ước gì mọi thứ trôi thật chậm, để những điều tươi đẹp của tuổi trẻ này đều được giữ lấy, được tận hưởng một cách đầy đủ nhất. Tuổi trẻ như cánh hoa rơi. Khoảnh khắc ngắn ngủi đẹp đến nín thở. Qua rồi, hoàn toàn trống rỗng. Không thể lấy lại được nữa.
Đó là lí do làm mình suy nghĩ rất nhiều về việc ngừng lại một học kì, để có thời gian đi xa, tận hưởng, khám phá. Nhiều khi thấy mình chông chênh quá đi. Như việc mình không biết cách để thương hay xóa bỏ một ai đó. Như việc mình không biết cách để giữ lòng yêu nước, làm nó trở nên sâu đậm như một ý chí, một niềm tin. Như việc mình cứ cố tình níu kéo những hạnh phúc nhỏ nhoi trong gia đình, cố tình hi vọng những chuyển biến kì diệu làm cho gia đình trở lại ngày xưa. Ồ, tất cả những kiểu chông chênh như vậy. Mình cũng là đứa rất yêu cảm giác một mình và cô đơn. Việc không ai bước vào thế giới của mình làm mình an tâm ghê gớm. Mình thích nói chuyện vui vẻ, nhưng câu chuyện đó đừng động chạm vào phần bên trong của mình. Muốn thế giới cứ trôi qua, còn lòng mình thì mặc. Mình mình với mình. Mọi thứ sẽ ổn.
