Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

.


Cũng không còn nhiều nhặn thời gian để nghĩ tới họ. Thế giới của mình không còn như cũ nữa.

Cũng nhớ nhiều những ngày xưa. Nói như thế nào nhỉ, về một ngày xưa đẹp đẽ, giản dị và nhỏ bé. Những ngày đầu lên Sài Gòn sống. Bảy giờ tối. Bạn đạp xe vù vù qua đường Tô Hiến Thành. Mình đi bộ ra đợi bạn ở ngã tư Lữ Gia. Hai đứa đi vòng vèo vòng vèo và cái xe đạp con con. Lắc lư, chầm chậm. Hình ảnh của một năm trước thôi mà bây giờ tưởng đã xa lắm rồi. Bạn ơi bạn ơi.

Ừa, cái thuở ấy với cái thuở bây giờ, khác nhau nhiều lắm. Thấy mình dịch chuyển xa hơn, nhiều trách nhiệm hơn. Không đi xe đạp nữa. Không còn nhiều thời gian bên nhau nữa. Âu lo choán lấy mình nhiều đến mức khi đi với bạn mà chỉ nghĩ đâu đâu. Có còn thuộc về nhau nhiều như trước nữa không, nhỉ. Vì mọi thứ xung quanh mình không còn như xưa nữa rồi. Phức tạp hơn. Nặng nề hơn.

Đôi khi vào facebook. Thấy người ta than từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Người ta vui từ những chuyện bình thường nhất. Còn mình, cũng không biết nói câu gì. Không còn chung thế giới nữa.