Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011
này nhé..
Biết nói thế nào nhỉ. Khám phá bản thân thực sự là một điều rất tuyệt vời. Thế nên mình cứ nói mãi, nói mãi khiến người ta phát chán và phát cáu. Thế nên mình không nói nữa. Mình nghĩ là mình sẽ không bao giờ muốn nói nữa đâu. Nghe hoài cũng thành ra cũ rích ấy mà. Cơ mà cứ như mỗi ngày lại biết thêm một thứ nó hay thật đấy chứ. Lòng vòng quá.
Này nhé, từ bây giờ mình muốn nấu ăn thật giỏi, thật thật giỏi. Từ khi cắm đầu vào Masterchef Australia, mình nghĩ món ăn không chỉ đơn thuần là thực phẩm để ăn no nữa. Món ăn giống như nghệ thuật vậy. Có thể rất phức tạp, cần nhiều nguyên liệu và kĩ thuật. Nhưng có thể được tạo thành chỉ bởi hai hoặc ba nguyên liệu đơn giản. Ý mình là, mình đã hiểu tại sao những nhà hàng châu Âu lại đắt đỏ đến vậy haha, nghe thừa thãi nhỉ. Ừ, nói chung là tiền nào của đó thôi. Quay lại mình, vấn đề là chương trình này đã khơi dậy ham muốn được nấu ăn cho những người mình thương yêu, với mong muốn là để mọi người cảm nhận tình cảm của mình ở đó. Nghe có to lớn quá không? Thức ăn có thể tạo nên hạnh phúc bất tận cho gia đình nhỏ đó a. Mình nghĩ vậy.
Hôm nay bạn mình thi đại học này. Không hiểu sao lúc 5 giờ sáng chạy qua đón bạn, mình cứ tưởng tượng như đang bơi giữa sông, ngụp lặn ngụp lặn. Không khí ngày thi tạo cho mình một cảm giác thực sự rất trọng đại, như sự chuyển giao từ số phận này qua số phận khác vậy, phải không nhỉ? Khó nói quá. À là dạo này mình cũng rất mê học nữa ý. Loại như mình có nên gọi là 'nerd' không nhỉ, hà hà, nghe cứ ngu ngu thế nào. Chỉ là mình cảm thấy việc học thực sự rất thú vị đó mà. Mọi lĩnh vực nhìn từ bề ngoài đề tưởng rằng rất đơn giản, nhưng khi được thầy hướng dẫn cách để bóc từng lớp vỏ của nó mới thấy, thế giới được tạo nên bởi hàng trăm hàng nghìn màu sắc. Phức tạp và bay bổng lắm. Điều này đang dần thay đổi cái nhìn của mình về chuyện học hành. Nói thật là nhiều khi ngồi trong thư viện say sưa đọc đọc viết viết mình còn không còn ý thức là mình đang học nữa. Chỉ thấy rất vui và thoải mái thôi. Mong là mình sẽ duy trì được nguồn cảm hứng tích cực này lâu dài để đến thật gần với mục tiêu trong tương lai. À, thêm nữa, bật mí nhé, mục tiêu của mình đẹp lắm. Thực sự rất đẹp. Đó là mình cảm thấy thế. Chỉ tiết hơn, như là mỗi khoảnh khắc mình cố gắng để làm việc, để siêng năng chăm chỉ thế nào đó, cảm tưởng như đã đến rất gần với giấc mơ đó. Hạnh phúc đơn giản a ~
Junnie ơi. Mình vui vì bạn đã viết cho mình, vì lâu lắm rồi mình và bạn chẳng còn nói lời quí mến nhau nữa, xa cách xa cách vô cùng. Mình muốn nói là, những kỉ niệm đã đi qua mình vẫn giữ trong tim chứ không bao giờ để chúng chạy đi đâu mất cả, và mình vui sướng khi ở những khoảng thời gian nhất định, mình và bạn đã từng gắn bó đến thế. Mình biết những tình cảm chóng vánh thường kết thúc nhanh trong một trạng thái rất mơ hồ (và nhiều khi vô lí), nên mình hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa mối quan hệ của mình và bạn. Mong là từ bây giờ, tụi mình có thể hiểu nhau hơn theo những cách riêng, có thể một chút cảm thông cũng cần thiết lắm. Junnie nhỉ.
Mình muốn đi hồi sức ngay bây giờ. Ui.
