Sổ tay, bút viết. Đi đâu cũng mang theo để hình thành một thói quen tốt là ghi chép bất cứ điều gì, ở bất cứ nơi nào mình muốn.
Một thời điểm hoàn toàn hoang mang về những điều sẽ xảy ra ở phía trước.
Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010
trời mưa, làu bàu

Còn vài ngày nữa là khối A thi đại học rồi. Tự nhiên thấy thương tụi bạn mình. Giờ gọi cho đứa nào cũng bảo tao lo lắm mày ơi/ mày đừng nói gì nữa/ tao sợ rớt lắm/... Mình thi khối D cũng còn khoảng tuần nữa à :'( h mới bắt đầu thấy lo lo, hơi sốt cái ruột. Thiệt ra chuyện mình rớt đậu cũng chả có gì quan trọng. Mình sợ nếu rớt thì mẹ khóc thôi, rồi mẹ buồn ròng rã mấy tháng. Bởi vậy, hỏi sao mà nhiều khi muốn thoát ra khỏi đất nước này. Muốn đi tìm một cái nền văn minh hiện đại sạch sẽ tiến bộ nào đó mà sống thoải mái. Nhưng mà nghĩ lại thì làm gì có cái nền văn minh tuyệt vời nào trên đời này nhỉ. Chắc là bạn nói đúng, sống thời nào phải theo thời đó thôi. Đâu có sự lựa chọn. Hi vọng mấy đứa bạn mình dù qua được cái cửa eo hẹp đại học chữ to hay không thì cũng sẽ cố gắng vui vẻ mà sống tốt. Chỉ sợ có đứa áp lực chịu không nổi rồi lại bịnh tật thì khổ thân.
Dạo này hay nghĩ về cảm giác gọi là "nhà". Ờ, bạn mập bảo mấy người sắp đi xa hay vậy. Trời mưa miên man vầy mà nghĩ đến vấn đề này là hay buồn lắm. Đi US thì hẳn là cái ước mơ to đùng xưa nay của mình rồi. Mình sẽ chẳng bao giờ nói ra hai chữ hối hận đâu. Nhưng mà thỉnh thoảng hay làu bàu 'sao nước Mĩ nó xa xôi thế nhỉ..'. Cứ như Sing, như Úc, bay đi bay về vèo vèo mới sướng chứ. Nhưng mà căn bản mình chỉ thích Mĩ thôi. Một phần cũng chính là vì khoảng cách của nó. Ừa, đã đi thì đi cho xa, xa hẳn gia đình, xa hẳn cái Việt Nam này, rồi mới biết buồn, biết nhớ, biết thương cho nhiều. Mốt mình còn muốn đi vòng quanh cái nước Mĩ đó coi nó đẹp xấu làm sao, tiến bộ cỡ nào, rồi có dịp nào về ngồi uống sinh tố kể tụi bạn nghe chơi, cho người ta biết tui đi Mĩ. Hờ, sao cái suy nghĩ này của mình nghe nó nông cạn và vớ vẩn quá vậy nhỉ. Nói lại chuyện gần. Trường bên đó còn chưa xét tới hồ sơ của mình nữa vì nộp mùa fall đông quá. Hờ, khổ cái thân, sao giờ cứ thấy cơ hội nó chao đảo thế nào. :'(
Đêm qua coi đi coi lại clip này. Hợp với tâm trạng buồn buồn và cần tình iu của tui :'( Thêm nữa, từ sau khi coi phim Triple, tui tự nhiên ghiền mấy bài của anh Zitten. Dù k biết anh này là ai. :'(
Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010
ngày 21 tháng 7 *

Những ngày gần đây tâm trạng thoải mái và ổn định. Học hành cũng ko có gì căng thẳng lắm. Lại được mấy tối đi chơi với bạn vui quá chừng. Tình cảm tốt thì thấy gì cũng tốt hết. Bây giờ thấy cuộc sống sao mà đơn giản. Rồi nghĩ về chuyện gì cũng thấy đơn giản cả. Không còn đọc những cuốn sách ám ảnh về cái chết của Banana Yoshimoto, hay cuốn Đảo tường vy của An Ni Bảo Bối mà hồi trước đọc đi đọc lại đến rách cả vài trang. Chỉ đọc Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương của Ngô Thị Giáng Uyên là dễ chịu nhất. Một cuốn sách viết về những chuyến đi vòng quanh châu Âu. Viết rất nhẹ nhàng, tinh tế và gợi cảm. Thế giới ngoài kia thật sự hấp dẫn quá đi mất. Mong là sau này, mình cũng có thể tích cóp đủ tiền và thời gian để đi đến bất cứ đâu mà mình muốn. Như vậy thật tuyệt.
Piano của TheDaydream luôn là những bản nhạc dễ thương vô cùng. Thứ âm nhạc đó có thể làm nên một mùa xuân tươi tắn và khiến tâm hồn ta thấy vui. Nghe The Daydream, đôi khi nước mắt lại ứa ra. Không hẳn là buồn, mà là những kỉ niệm, những kí ức làm ta nhớ, ta yêu lắm..
Bạn à.
Bạn sẽ là người duy nhất trong cuộc đời mình. Là duy nhất.
Là người luôn đi phía ngoài để bảo vệ mình. Là người ngồi bên phải của mình. Là người không bao giờ bỏ quên mình ngay cả khi thế giới này không cho mình cơ hội thứ hai.
Chỉ là, chuyện tình cảm của chúng ta, khi kết thúc xảy đến cũng như mặt trời đã lặn mất rồi.
Hạnh phúc cứ đến rồi đi, cứ vô tình như thế thôi, bạn nhỉ..
Bạn và mình nắm tay giữa một hòn đảo. Hòn đảo của chúng ta.
Và ở phía trên, bầu trời rực rỡ..
Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010
Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010
09
It sucks to be alone, when people all around you.
Mình nói chuyện đi du học với dì tối nay, và thấy buồn. Cả tối qua bác mình gọi và nói, đi du học sao không nói gì cho bác hết. Ừ, mình biết nói gì đây?
Tối nay đi ebike, dừng chờ xe lửa. Lúc xe lửa đi ngang qua, không hiểu sao mình cứ tự nhủ, thôi đừng nghĩ gì cả, đừng nghĩ gì hết. Có gì mà phải nghĩ? Cứ sống thôi, kệ đời nó.
Ừ, cho dù hiện tại, hay tương lai, bất cứ khi nào, ở đâu, có một mình đi chăng nữa.. cũng phải biết tự nói rằng, đừng nghĩ gì. Thời gian sẽ qua thôi. Những cảm giác ấy rồi sẽ qua thôi..
Có gì quan trọng đâu?
Đi đâu để nhìn thấy mình, khi đứng xa thì cảm thấy cô đơn, và đứng gần lại thấy vô cùng xa lạ. Đêm nay, sẽ không như mọi đêm nữa. Mình sẽ tập trung vào những việc cần làm. Không xao nhãng. Hãy để việc học hành cuốn nỗi buồn đi xa.
Dù đó vẫn chỉ luôn là nỗi buồn vụn vặt..




